Theo một số tư liệu cũng như các bậc cao niên trong làng
kể lại th́ nghề làm hương ở đây do một người Trung Hoa
mang tới từ thế kỷ 13 và dạy cho dân làng. Đạo Phật và
tục đốt hương không chỉ phát triển ở đây mà c̣n ở nhiều
nơi khác. Thế nhưng sang thế kỷ 20 th́ nghề hương ở Yên
Phụ phát triển mạnh mẽ nhất và không chỉ thu hút dân
trong làng mà c̣n hấp dẫn các làng khác theo với số
lượng lớn.
Nghề làm hương tuy không nhàn hạ và thu nhập cũng chẳng
lấy ǵ làm cao nhưng người dân vẫn một mực theo nghề v́
họ cho rằng đây là nghề truyền thống.
Quả
đúng như vậy, nghề hương ở đây rất vất vả, để làm ra
được que hương phải mất bao nhiêu công đoạn. Nhà làm
nghề th́ tất cả các thành viên trong gia đ́nh đều phải
làm việc cật lực với sự phân công mỗi người một việc, từ
nhỏ tới lớn, từ đơn giản nhất tới phức tạp. Người già và
trẻ em thường đảm nhiệm những công việc nhẹ nhàng không
phức tạp như vót que, phơi và thu lượm, đóng bao thành
phẩm. Công đoạn khó và phức tạp nhất là khâu pha trộn
bột mùn hương (loại mùn cưa gỗ) với một số hương liệu
như bột hồi, quế, trầm... Công việc này phải do người có
tay nghề, kỹ thuật và kinh nghiệm đảm nhiệm bởi nếu pha
chế không cẩn thận hoặc không đúng liều lượng, hương sẽ
không thơm...
Mặc
dù đầu những năm 80 nghề làm hương ở đây có dấu hiệu bị
mai một nhưng nó đă được khôi phục lại và tiếp tục phát
triển cho đến tận ngày nay.