|
Chùa Diệu Đế
Vị trí:
Chùa Diệu Đế thuộc địa phận phường Phú Cát, Tp. Huế,
tỉnh Thừa Thiên - Huế.
Đặc điểm:
Diệu Đế là ngôi quốc tự thứ ba, được vua Thiệu Trị coi
là một trong hai mươi thắng cảnh của đất kinh đô Huế.
|
|
Chùa được vua Thiệu Trị truyền lệnh xây dựng với qui mô
lớn vào các năm 1842, 1844 khi mới lên ngôi vài năm,
trên vùng đất nhà vua đă ra đời.
Khuôn viên chùa nằm gọn giữa
bốn con đường: phía trước là đường Bạch Đằng chạy dọc
theo một nhánh sông Hương, phía sau là đường Tô Hiến
Thành gần chùa Diệu Hỷ, bên trái là con đường mang tên
chùa Diệu Đế và bên phải là đường chùa Ông. Kiến trúc
ban đầu của chùa rất qui mô. Tuy không đẹp bằng chùa
Thiên Mụ, nhưng chùa Diệu Đế có vẻ độc đáo riêng, có bốn
lầu (hai lầu chuông, một lầu trống và một lầu bia).
Chính điện là đại giác, tả hữu chính điện là Thiền Đường,
phía trước điện dựng gác Đạo Nguyên hai tầng ba gian,
sau gác Đạo Nguyên có hai lầu chuông trống xây cân đối ở
hai bên, chính giữa là lầu Hộ Pháp, sân trong có La
Thành, sân trước có hai nhà lục giác, nhà bên tả đặt
hồng chung, nhà bên hữu dựng bia lớn khắc bài văn do vua
Thiệu Trị soạn. Hệ thống La Thành ngoài chùa Diệu Đế xây
dựng kiên cố, bề thế, trước có Phượng Môn ba cửa, hai
bên có cổng nhỏ, ngoài bờ sông có xây bến thuyền khoảng
mười bậc lên xuống.
Trước đây, chùa Diệu Đế có nhiều tượng Phật do được
chuyển từ chùa Giác Hoàng, sau sự kiện Kinh đô thất thủ
(1885). Cuối năm này, chính phủ Nam Triều đặt sở Đúc
Tiền ở Cát Tường Từ Thất, phủ đường Thừa Thiên ở Trí Tuệ
Tịnh Xá và một tăng pḥng làm nhà lao của tỉnh, một tăng
pḥng làm trụ sở cho Khâm Thiên Giám. Năm 1887 phần lớn
các ngôi nhà trong chùa đều bị triệt hạ...về sau, ngoài
cổng La Thành xây thêm bốn trụ biểu.
Hiện nay, chùa chỉ c̣n chính điện, hai bên chính điện
đặt Bát Bộ Kim Cang, phía sau có một nhà khách, một bếp.
Sân ngoài có nhà bia, nhà chuông, ngoài cùng là cổng Tam
Quan hai tầng, phía trên có lầu Hộ Pháp.
|
|