|
Ṭ he - cái hồn của ngày hội!
Lâu lắm rồi tôi mới lại được trở về quê vào đúng dịp hội làng như
thế này. Đ́nh làng hôm nay thật đặc biệt, vừa cổ kính thiêng liêng
lại vừa nhộn nhịp rộn ràng… Cây nêu và cờ hoa được trang trí rực rỡ
có ở khắp mọi nơi, tiếng hát Chèo truyền thống vọng vang khắp các
ngơ xóm, càng làm cho không khí của ngày hội trở nên đặc biệt.
Đang mải ngắm
nh́n các em bé lăng xăng theo bà, theo mẹ đội lễ ra Đ́nh, bất chợt
thấy bên kia gốc đa già có một bác đang bầy bán những con ṭ he trên
chiếc mẹt nan, cạch chiếc hộp gỗ. Trước mặt người bán hàng là chiếc
hộp gỗ mộc mạc cũ kỹ, bên trong đựng những cục bột màu xanh, đỏ, tím,
vàng… rất bắt mắt. Dấu ấn thời gian và tuổi tác hiện hữu rơ trên đôi
tay thô giáp, gân guốc… nhưng kỳ lạ thật! bàn tay ấy như có phép
thần, như hội tụ tất cả những tài hoa của một người thợ điêu luyện.
Bàn tay ấy có thể biến những vật liệu đơn giản như: Bột mầu, que tre
nhỏ, hộp sáp trơn và một chiếc lược... thành cả một thế giới nhân
vật sống động nào tướng, nào binh, nào voi, nào lợn, nào cả những
bông hoa rực rỡ sắc mầu… Những con ṭ he đă nặn xong, chúng được gắn
trên một chiếc que nhỏ để cắm vào những lỗ đă khoan sẵn trên bề mặt
hộp… đó là nỗi thèm muốn của biết bao đứa trẻ vây quanh.
Nói
chuyện với bác, mới biết bác là một nghệ nhân ở làng ṭ he truyền
thống Xuân La - Phượng Dực - Phú Xuyên - Hà Tây, đă bao nhiêu năm
tháng gắn bó với nghề, yêu nghề nên bác nhớ tất cả ngày lễ hội của
các làng xă gần xa trong vùng. Vào những ngày đó, như đến hẹn lại
lên, lễ hội nào bác cũng đến, tỷ mỉ nặn ṭ he bán cho mọi người,
nhất là những em nhỏ. Tôi thật sự khâm phục ḷng yêu nghề của bác,
bởi tôi biết, nặn ṭ he không phải dễ, và nghề ṭ he cũng không thể
nuôi sống bất kỳ nghệ nhân nào… Vừa cần mẫn nặn, bác vừa say sưa kể
cho tôi nghe quá tŕnh làm nên một sản phẩm, để nặn được những con
ṭ he đẹp đ̣i hỏi người thợ phải có con mắt thẩm mĩ, một bàn tay
khéo léo và một trí tưởng tượng phong phú, thêm vào đó bột nặn phải
là thứ nếp dẻo, nhào với đường kính rồi luyện với phẩm mầu cho thật
nhuyễn, thật rực rỡ. Bột luyện xong khi nặn phải không dính tay, khi
thành sản phẩm rồi đến lúc khô mà bột vẫn rắn, gịn, và mầu sắc vẫn
tươi tắn, thế mới gọi là “người thợ Xuân La”.
Ngồi trước
gánh ṭ he, bác cần mẫn thổi hồn vào những nhân vật cổ tích, bọn trẻ
con th́ bị mê hoặc, ánh mắt chăm chú dơi theo từng thao tác, chi
tiết... chúng xúm xít vây quanh bác như ngóng chờ lắm từng sản phẩm
mới ra đời. Trẻ con ngày nay được tiếp xúc với nhiều tṛ chơi hiện
đại như máy bay, ô tô, vi tính… nhưng món quà quê kia vẫn là niềm
hứng thú của chúng!
Tôi c̣n nhớ
ngày trước, hội trẻ con chúng tôi luôn mong ngóng đến ngày hội làng,
không phải bởi ngày hội được đi chơi nhiều hơn, được xem dước kiệu,
hay được ăn nhiều món ngon…mà bởi ngày đó sẽ được mua ṭ he, ṭ he
là món quà đặc biệt mà vào ngày thường ở chợ không bán, chỉ đến khi
hội làng mới có!… cứ mỗi dịp hội làng là đứa nào cũng đ̣i mẹ mua cho
bằng được một con ṭ he, có đứa tham lam c̣n khoái chí khoe khoang
tất cả số ṭ he mà ḿnh có… như thế là hănh diện lắm!... Bọn thằng
Tuấn thích rồng, thích Tôn Ngộ Không, c̣n cái Hoa lại thích đàn lợn,
tôi th́ lại thích mấy cái hồ lô nhỏ nhỏ xinh xinh và con gà trống
hơn… khi chơi chỉ dám nhè nhẹ, khe khẽ, nâng niu, không được làm bẩn
hay làm sứt …
…Một em bé bị
bạn đuổi chạy va vào người, tôi mới chợt nhận ra ḿnh đang đứng ở
cổng đ́nh, đứng trong cái không khí an hoà vui vẻ của xóm thôn. Tôi
hiểu rằng cái hồn của hội làng không chỉ ở tiếng hát chèo truyền
thống, ở những cây nêu, cờ hoa hay tế, dước, mà c̣n ở cả những mẹt
ṭ he giản dị kia…
(Nguồn: vietnamtourism-info.com)
|