Cửu Đỉnh là một công trình nghệ
thuật bằng đồng có giá trị nhất
tại Huế nói riêng, và Việt Nam
nói chung. Tất cả đều được đúc ở
Huế vào cuối năm 1835, hoàn
thành vào đầu năm 1837, dùng làm
biểu tượng cho sự giàu đẹp,
thống nhất của đất nước và ước
mơ triều đại mãi vững bền. Mỗi
đỉnh có khắc một tên riêng bằng
chữ Hán, tên được lấy từ miếu
hiệu (tên để thờ cúng) của một
vị vua nhà Nguyễn. Và cái đỉnh
đó được xem là biểu tượng của vị
vua đó.
- Cao Đỉnh:
vua Gia Long
- Nhân Đỉnh:
vua Minh Mạng
- Chương Đỉnh:
vua Thiệu Trị
- Anh Đỉnh:
vua Tự Đức
- Nghị Đỉnh:
vua Kiến Phúc
- Thuần Đỉnh:
vua Đồng Khánh
- Tuyên Đỉnh:
vua Khải Định
Dũ Đỉnh
và Huyền Đỉnh chưa tượng
trưng cho ông vua nào cả, mặc dù
ngoài các vị vua nói trên, triều
Nguyễn còn 6 vị vua khác: Dục
Đức, Hiệp Hòa, Hàm Nghi, Thành
Thái, Duy Tân, Bảo Đại.
Họa tiết cây Lúa
trên Cao Đỉnh
Kích thước và trọng lượng các
đỉnh không giống nhau. Cao Đỉnh
cao 2,5m, nặng 2601kg - là đỉnh
cao và nặng nhất. Huyền Đỉnh cao
2,31m, nặng 1935kg - là đỉnh
thấp và nhẹ nhất. Quanh hông mỗi
đỉnh đều chạm trổ 17 cảnh vật.
Như vậy có tới 153 cảnh vật được
chạm nổi trên Cửu Đỉnh. Đó là
các hình ảnh: núi, sông, trăng,
sao, cây cối, hoa, súc vật, vũ
khí, xe, thuyền v.v... Có thể
xem 153 bức chạm khắc ấy là 153
bức tranh. Ta sẽ thấy sông Hồng
trên Tuyên Đỉnh, sông Cửu Long
trên Huyền Đỉnh, sông Hương trên
Nhân Đỉnh.