Hoàng Thành nằm bên trong Kinh
Thành, có chức năng bảo vệ các
cung điện quan trọng nhất của
triều đinh, các miếu thờ tổ tiên
nhà Nguyễn và bảo vệ Tử Cấm
Thành - nơi dành riêng cho vua
và hoàng gia. Người ta thường
gọi chung Hoàng Thành và Tử Cấm
Thành là Đại Nội.
Hoàng Thành được xây dựng năm
1804, nhưng để hoàn chỉnh toàn
bộ hệ thống cung điện với khoảng
hơn 100 công tŕnh th́ phải đến
thời vua Minh Mạng vào năm 1833,
mọi việc mới được hoàn tất.
Hoàng Thành có 4 cửa được bố trí
ở 4 mặt. Cửa chính (phía Nam) là
Ngọ Môn, phía Đông có cửa Hiển
Nhơn, phía Tây có cửa Chương Đức,
phía Bắc có cửa Ḥa B́nh. Các
cầu và hồ được đào chung quanh
phía ngoài thành đều có tên Kim
Thủy.
Hoàng Thành và toàn bộ hệ thống
cung điện bên trong là khu vực
cực kỳ trọng yếu, được phân bố
chặt chẽ theo từng khu vực, tuân
thủ nguyên tắc (tính từ trong ra):
“tả nam hữu nữ”, “tả văn hữu vơ”.
Ngay cả trong các miếu thờ cũng
có sự sắp xếp theo thứ tự “tả
chiêu hữu mục” (bên trái trước,
bên phải sau, lần lượt theo thời
gian). Các khu vực đó là:
-
Khu vực pḥng vệ: gồm ṿng thành
bao quanh bên ngoài, cổng thành,
các hồ (hào), cầu và đài quan
sát.
-
Khu vực cử hành đại lễ: gồm từ
Ngọ Môn, cửa chính của Hoàng
Thành - nơi tổ chức lễ Duyệt
Binh, lễ Truyền Lô (đọc tên các
Tiến sĩ tân khoa), lễ Ban Sóc
(ban lịch năm mới)... đến điện
Thái Ḥa - nơi cử hành các cuộc
lễ Đại Triều một tháng 2 lần (vào
ngày 1 và 15 Âm lịch ), lễ Đăng
Quang, lễ Vạn Thọ, lễ Quốc Khánh...
-
Khu vực miếu thờ: được bố trí ở
phía trước, hai bên trục dọc của
Hoàng Thành theo thứ tự từ trong
ra gồm: bên trái có các miếu thờ
Nguyễn Kim (Triệu Tổ Miếu), miếu
thờ các vị chúa Nguyễn (Thái Tổ
Miếu); bên phải có các miếu thờ
Nguyễn Phúc Luân (Hưng Tổ Miếu)
và miếu thờ các vị vua nhà
Nguyễn (Thế Tổ Miếu).
-
Khu vực dành cho bà nội và mẹ
vua (phía sau, bên phải), gồm hệ
thống cung Trường Sanh (dành cho
các Thái hoàng Thái hậu) và cung
Diên Thọ (dành cho các Hoàng
Thái hậu).
-
Khu vực dành cho các hoàng tử
học tập, giải trí như vườn Cơ Hạ,
điện Khâm văn... (phía sau, bên
trái).
-
Ngoài ra c̣n có kho tàng (Phủ
Nội Vụ) và các xưởng chế tạo đồ
dùng cho hoàng gia (phía trước
vườn Cơ Hạ)
Khu
vực Tử Cấm Thành nằm trên cùng
một trục Bắc-Nam với Hoàng Thành
và Kinh Thành, gồm một ṿng
tường thành bao quanh khu vực
các cung điện như điện Cần Chánh
(nơi vua tổ chức lễ Thường triều),
điện Càn Thành (chỗ ở của vua),
cung Khôn Thái (chỗ ở của Hoàng
Quư phi), lầu Kiến Trung (từng
là nơi ở của vua Bảo Đại và
Hoàng hậu Nam Phương), nhà đọc
sách và các công tŕnh khác phục
vụ cho nhu cầu sinh hoạt của nhà
vua và gia đ́nh như Thượng Thiện
Đường (nơi phục vụ ăn uống),
Duyệt Thị Đường (nhà hát hoàng
cung) ...
Mặc
dù có rất nhiều công tŕnh lớn
nhỏ được xây dựng trong khu vực
Hoàng Thành nhưng tất cả đều
được đặt giữa thiên nhiên với
các hồ lớn nhỏ, vườn hoa, cầu đá,
các ḥn đảo và các loại cây lưu
niên tỏa bóng mát quanh năm. Mặc
dù quy mô của mỗi công tŕnh có
khác nhau, nhưng về tổng thể,
các cung điện ở đây đều làm theo
kiểu “trùng lương trùng thiềm”
(hay c̣n gọi là “trùng thiềm
điệp ốc” - kiểu nhà kép hai mái
trên một nền), đặt trên nền đá
cao, vỉa ốp đá Thanh, nền lát
gạch Bát Tràng có tráng men xanh
hoặc vàng, mái cũng được lợp
bằng một loại ngói đặc biệt h́nh
ống có tráng men thường gọi là
ngói Thanh lưu ly (nếu có màu
xanh) hoặc Hoàng lưu ly (nếu có
màu vàng). Các cột được sơn thếp
theo mô típ long-vân (rồng-mây).
Nội thất cung điện thường được
trang trí theo cùng một phong
cách nhất thi nhất họa (một bài
thơ kèm một bức tranh) với rất
nhiều thơ bằng chữ Hán và các
mảng chạm khắc trên gỗ theo đề
tài bát bửu, hay theo đề tài tứ
thời.
Điều đáng nói ở đây là sự phân
biệt nam nữ, lớn nhỏ, trên dưới
theo địa vị, thứ bậc rơ ràng, áp
dụng cho mọi đối tượng cho dù đó
là thành viên trong hoàng tộc,
là mẹ vua hay hoàng tử, công
chúa. Nam có lối đi riêng, nữ có
lối đi riêng, quan văn một bên,
quan vơ một bên. Tất cả nhất
nhất đều chiếu theo quy định mà
thực hiện, thể hiện rơ nét ư
thức tập trung quân chủ, mọi
quyền lực về tay nhà vua, đặc
biệt là dưới triều vua Minh Mạng.
Đến
nay, trải qua bao biến động và
thời gian, hàng trăm công tŕnh
kiến trúc ở Đại Nội chỉ c̣n lại
ít ỏi chiếm không đầy một nửa
con số ban đầu. Nhưng với tư
cách là tài sản vô giá của dân
tộc, là thành quả lao động của
hàng vạn người trong suốt một
thời gian dài, khu di tích Đại
Nội đang dần được trả lại dáng
xưa cùng các di tích khác nằm
trong quần thể kiến trúc đă được
cả nhân loại công nhận là Di sản
Thế giới. Được sự đầu tư của nhà
nước và sự giúp đỡ của bè bạn
gần xa trong cộng đồng quốc tế
thông qua các cuộc vận động nhằm
cứu văn, bảo tồn và phát huy
những giá trị vật chất và tinh
thần của di sản văn hóa Huế,
nhiều di tích ở hoàng cung Huế
đă từng bước được phục hồi, trở
lại nguyên trạng cùng nhiều công
tŕnh khác đang được bảo quản,
sửa chữa, góp phần ǵn giữ khu
di tích lịch sử thuộc triều đại
phong kiến cuối cùng ở Việt Nam.