Những cái tên: Thành cổ, địa
đạo Vịnh Mốc, nhà tù Lao Bảo,
hàng rào điện tử McNamara,
căn cứ Cồn Tiên, Dốc Miếu...
trở thành điểm đến của khách
du lịch trong nước và quốc
tế.
Thành cổ Quảng trị được xếp
vào danh mục những di tích
quốc gia và c̣n là điểm thu
hút hấp dẫn khách tham quan
nhất là khách quốc tế. Thành
cổ Quảng Trị nổi tiếng bởi
cách đây 35 năm đă diễn ra
trận chiến ác liệt diễn ra
suốt 81 ngày đêm giữa lực
lượng Mặt trận Dân tộc giải
phóng miền Nam và lực lượng
Việt Nam Cộng hoà, có sự yểm
trợ với vũ khí tối tân của
quân đội Mỹ ḥng chiếm lại
thành cổ. Mỗi tấc đất ở
thành cổ đều có bom đạn và
xác người. Người dân đă coi
thành cổ là vùng đất tâm
linh.
Sau giải phóng, tượng đài
tưởng niệm liệt sĩ hy sinh ở
thành cổ được xây dựng.
Tượng đài h́nh tṛn tượng
trưng nấm mồ cho những người
đă mất. Tượng đài tạo ra một
thế lưỡng nghi, trên là phần
dương, dưới là phần âm. Phần
dương có một lỗ thông từ
dương đến âm và hai nửa vầng
trăng khuyết, thể hiện dương
có âm và âm có dương.
Trong phần âm có đặt hành
trang người lính (mũ và balô),
phần âm hướng lên trời, một
cây thiên mệnh với ư nghĩa
đưa linh hồn các liệt sĩ lên
chốn thiên đường. Cây thiên
mệnh xuyên qua ba áng mây
thể hiện: Thiên (trời), địa
(đất) và nhân (người).
Phía trên cây thiên mệnh có
một ngọn nến tượng trưng ánh
hào quang toả sáng, dưới
tầng mây cuối cùng có gắn
h́nh tượng chung cho ba bát
cơm cúng người đă khuất.
Ngoài ṿng tṛn có gắn 81 tờ
lịch, thể hiện 81 ngày đêm
chiến đấu ác liệt giữ thành
cổ của các chiến sĩ quân
giải phóng. Phía dưới tượng
đài làm theo h́nh bát quái.
Nhân kỷ niệm 35 năm Ngày
giải phóng tỉnh Quảng Trị,
Ngân hàng Công thương VN đă
hỗ trợ kinh phí để xây dựng
tháp chuông (quả chuông nặng
trên 7 tấn, trị giá gần 4 tỉ
đồng).
Tháp chuông được đặt tại
quảng trường từ thành cổ đến
bờ sông Thạch Hăn, được
khánh thành vào sáng ngày
29.4.2007; để đến ngày lễ,
ngày rằm, tiếng chuông vang
lên, siêu thoát linh hồn các
liệt sĩ đă hy sinh.
Quảng trường đă nối liền
không gian giữa thành cổ và
ḍng sông Thạch Hăn - ḍng
sông nghĩa trang. Ḍng sông
này là nơi yên nghỉ của
không biết bao nhiêu chiến
sĩ từ bờ bắc vượt sông vào
thành cổ để chiến đấu.
Hàng năm, cứ đến ngày 30.4
hay ngày 27.7, nhân dân ở
đây lại thả những bó hoa
xuống ḍng sông để tưởng nhớ
các liệt sĩ. Tưởng nhớ đồng
đội đă không trở về, một
người lính chiến đấu bảo vệ
thành cổ đến bên ḍng sông,
thả hoa, rót chút rượu xuống
ḍng nước và viết: Đ̣ xuôi
Thạch Hăn xin chèo nhẹ/ Đáy
sông c̣n đó bạn tôi nằm/
Những tuổi đôi mươi thành
sóng nước/ Giữ yên bờ băi
măi ngàn năm".