|
|
CHÙA THẦY (CHÙA THIÊN PHÚC)

Hằng năm cứ đến ngày 7-3 âm lịnh là
người ở thập phương lại tấp nập kéo
về dự hội chùa Thầy (Nhớ ngày mồng
bảy tháng ba. Trở vào hội Láng trở
ra hội Thầy).
Chùa Thầy c̣n gọi là chùa
Thiên Phúc tự nằm ở chân núi
Sài thuộc xă Sài Sơn, huyện Quốc Oai,
tỉnh Hà Tây, cách Hà Nội chừng 25Km
về phía tây. Chùa được xây dựng vào
thời Lư Nhân Tông (1072 - 1127), lưu
dấu ấn tu hành của một vị cao tăng
rất nổi tiếng thời Lư: thiền sư Từ
Đạo Hạnh. Chuyện kể rằng sau khi đắc
đạo, thiền sư trở về giảng đạo, dạy
học hái thuốc giúp dân, tổ chức
những tṛ chơi như đá cầu, đánh vật,
múa rối nước. Do đó dân chúng rất
cảm phục nên mới gọi nhà sư bằng một
danh xưng vừa tŕu mến vừa gần gũi
là "thầy". Bởi vậy chùa ngài tu là
chùa Thầy, núi ngài hóa cũng là núi
Thầy, làng ngài sống là làng Thầy,
thậm chí đến cả tổng đó cũng được
gọi là tổng Thầy.
Về kiến trúc, lúc đầu chỉ là một
thảo am nhỏ mang tên Hương Hải am do
thiền sư Từ Đạo Hạnh lập ra để tu
lập. Sau mới xây thành qui mô lớn.
Trước cửa chùa có hồ nước rộng gọi
là Long Tŕ (ao rồng), giữa hồ có
nhà thủy đ́nh là nơi biểu diễn rối
nước trong những ngày hội. Hai bên
cầu có hai chiếc cầu lợp mái theo
kiểu "thượng gia hạ kiều" (trên là
nhà dưới là cầu). Bên trái là Nhật
Tiêu Kiều thông ra tam phủ trên một
đảo nhỏ giữa ao Rồng. Bên phải là
Nguyệt Tiêu Kiều bắc qua ao lên núi.
Toàn khu chính điện của chùa là một
khuôn viên h́nh chữ nhật rộng khoảng
40m, dài chừng 60m, gồm ba ṭa nhà
to dài xây song song h́nh chữ tam,
có hai dăy hành lang chạy kèm hai
bên các đấu hối. Nhưng kỳ lạ thay cả
ba ngôi bảo điện h́nh chữ tam đồ sộ
như thế mà chỉ có 36 lỗ đục, c̣n gỗ
được xếp chồng lên nhau nhưng lại
rất vững chắc. Hai bên toà chính
điện là gác chuông và gác chính nhô
cao lên khỏi hai dăy hành lang. Đi
tiếp là chùa Thượng, bàn giữa tượng
Di Tà tôn ở trên, phía dưới là bệ đá
trăm hoa (bách hoa đài) tạc từ thời
Trần, trên để ḥm sắc lịch triều tôn
phong của thiền sư Từ Đạo Hạnh, phía
dưới cùng là tượng thiên sư nhập
định trên ṭa sen vàng, gian bên
trái thờ tượng toàn thân thiền sư
bằng gỗ chiên đàn đặt trong khám.
Rời chùa chính, du khách qua Nguyệt
Tiêu Kiều là cổng "Bất nhị pháp môn"
để lên núi. Đến lưng chừng núi ta
gặp chùa cao (Hiền Thụy am) với hang
thánh hóa là nơi thiền sư Từ Đạo
Hạnh giải thi (trục xác). Leo lên
tới đỉnh núi ta thấy một khoảng đất
bằng phẳng xung quanh có nhiều mô đá
châu vào. Đó là "chợ trời". Lại theo
đường ṃn chùa cao ta đi ṿng về
phía sau, qua lối rẽ là tới hang Cắc
Cớ. Hang rất tối, muốn vào phải níu
nhau mà đi. Tương truyền đây là nơi
tuẫn tiết của tướng quân họ Lă sau
trận chống giặc ngoại xâm thất bại.
Từ hang Cắc Cớ lên, men theo sườn
núi qua hàng đại già, ta đặt chân
tới đền Thượng, nơi thờ thánh Văn
Xương, nơi hội họp của Đông Kinh
Nghĩa Thục xưa kia. Đi tiếp, ta sẽ
xuống đến chùa Bối Am, hay c̣n gọi
là một chùa một mái. Bên cạnh đó là
hang Hút Gió, thềm đá Thái Lăo, đến
kỷ niệm Phan Huy Chú. Như vậy là du
khách đă hoàn thành một chuyến viễn
du chùa Thầy đầy thú vị rồi.
|
|
|