|
ĐỀN
NGỌC SƠN - HÀ NỘI
Dân
tộc Việt Nam vốn có truyền thống dung hợp các
luồng vǎn hóa từ bên ngoài; dù đó là vǎn hóa
phương Tây hay phương Đông, là vǎn hóa Trung Hoa
hay vǎn hóa ấn Độ... Đạo Cao Đài ra đời tại Nam
Bộ đầu thế kỷ 20 này là một minh chứng điển h́nh
về tính dung ḥa vǎn hóa của người Việt Nam.
Trên đất kinh kỳ Thǎng Long - Đông Đô - Hà Nội,
ngh́n nǎm vǎn hiến th́ sự dung hợp về tôn giáo
được thể hiện khá rơ nét tại đền Ngọc Sơn. Cùng
với Hồ Gươm và Tháp Rùa, đền Ngọc Sơn đă tạo nên
một quần thể hoàn chỉnh, đẹp đẽ. Quần thể này đă
trở thành một trong những biểu tượng đặc trưng
nhất cho Hà Nội ngày nay.
Sự hỗn dung của Đạo giáo, Đạo Phật, Đạo Nho (hay
c̣n gọi: Tam giáo đồng nguyên), không chỉ ở hiện
trạng bây giờ, mà nó c̣n được thể hiện trong
lịch sử xây dựng đền Ngọc Sơn. Vào thời Trần và
đầu thời Lê, đền được xây dựng để thờ các Tiên
nữ dạo chơi trên hồ. Thời kỳ Vua Lê - Chúa Trịnh,
đời Vĩnh Hựu (1735 - 1739), chúa Trịnh Giang cho
xây cung Khánh Thụy trên đảo Ngọc. Đời chúa
Trịnh Doanh lại cho đắp một g̣ núi phía đông Hồ
Gươm, gần đảo Ngọc gọi là núi Độc Tôn. Nǎm 1788,
trước khi chạy đi cầu cứu quân xâm lược nhà
Thanh, Lê Chiêu Thống đă cho lính đốt cháy phủ
Chúa Trịnh và cung Khánh Thụy. Sang đầu thế kỷ
19, một ngôi chùa được xây dựng trên nền cũ của
cung Khánh Thụy. Việc thờ Phật chỉ kéo dài được
một thời gian th́ chùa được đổi thành đền. Đền
chủ yếu thờ Vǎn Xương Đế Quân - ngôi sao chủ
việc vǎn chương, khoa cử (theo tín ngưỡng Đạo
giáo đương thời), và thờ Trần Hưng Đạo. Nǎm
1864, danh nhân vǎn hóa Nguyễn Vǎn Siêu đứng ra
chủ tŕ việc sửa sang toàn cảnh khu đền với diện
mạo như ngày nay.
Sự dung ḥa: Đạo, Phật, Nho, không chỉ thể hiện
ở việc thờ cúng mà nó c̣n biểu lộ đậm nét trong
kiến trúc, xây dựng cho đến hệ thống các câu đối,
hoành phi, vật bài trí ở đền Ngọc Sơn.
Trước hết là sự thể hiện tinh thần Nho giáo một
cách sâu sắc ở Tháp Bút và Đài Nghiên. Khi tu
sửa lại khu vực đền, Nguyễn Vǎn Siêu đă cho xây
dựng một tháp đá trên g̣ núi Độc Tôn, trên đỉnh
tháp là h́nh ngọn bút lông, trên thân tháp tạc
ba chữ: Tả Thanh Thiên (viết lên trời xanh).
Cạnh đó, Đài Nghiên được đặt trên cửa cuốn. Đài
Nghiên được tạc bằng đá h́nh nửa quả đào có ba
con ếch đội. Tháp Bút, Đài Nghiên biểu trưng cho
quan điểm trọng vǎn chương, anh tài của Nho giáo.
Đồng thời, nó cũng thể hiện tư tưởng của tầng
lớp nho sĩ lúc bấy giờ, mà trước hết là Nguyễn
Vǎn Siêu. Qua cửa cuốn là cầu Thê Húc dẫn đến
Đắc Nguyệt Lầu (lầu được trǎng). Cả cầu Thê Húc
lẫn Đắc Nguyệt Lầu mang đậm mầu sắc Đạo giáo.
Hai bên (Tả - Hữu), có hai bức phù điêu h́nh
Long Mă đang cơng Bát quái và Rùa Thần đang cơng
một thanh kiếm. Trên các phù điêu có các câu:
Long Mă Hà đồ (Long Mă cơng Hà đồ); Thần Quy lạc
thư (Rùa Thần cơng Lạc Thư). Giữa Hà đồ và Bát
quái c̣n có mối liên hệ trực tiếp, chứ giữa Lạc
Thư và Kiếm Thần có quan hệ ǵ đây?
Từ Hà đồ, Lạc Thư đến Đắc Nguyệt Lầu, cầu Thê
Húc (nơi đậu lại của ánh mặt trời ban mai), là
sự thể hiện tư tưởng Triết học âm - Dương phương
đông và tinh thần Đạo giáo Thần Tiên. Tuy nhiên
ngay ở Đắc Nguyệt Lầu lại có sự thể hiện tư
tưởng Phật giáo. Hai câu đối ở cửa (châu lâu),
một vế mang tư tưởng Đạo giáo: Trần Cảnh tiên
châu hữu lộ thông (Cảnh Tiên ở cơi trần cũng có
đường thông tới), vế kia th́ lại mang tinh thần
nhà Phật: Linh hồ Nhược Thủy tùy duyên độ (Hồ
linh thiêng, nước Nhược Thủy theo duyên th́ độ).
Khu vực chính của đền Ngọc Sơn có ba phần: phía
trước là Trấn Ba Đ́nh (đ́nh chắn sóng); giữa là
điện thờ chính, sau cùng là Hậu Cung. Điện thờ
chính là nơi thờ Vǎn Xương Đế Quân cùng chư vị
Thần Tiên, ở đây mầu sắc Đạo giáo rơ rệt. Phần
Hậu Cung là nơi thờ trần Hưng Đạo. Tuy nhiên,
tượng Đức Thánh Trần với bàn thờ ở giữa, c̣n một
bên là bàn thờ Phật với tượng Quan Âm Bồ Tát và
Thiện Tài Đồng Tử, bên kia là bàn thờ Thần linh,
sơn Thần, Thổ địa. Bức tường trước Hậu Cung th́
lại có sự dung ḥa giữa Đạo giáo và Nho giáo,
giữa hai chữ Trung - Nghĩa là h́nh Bát quái.
Những sinh hoạt tín ngưỡng tại đền Ngọc Sơn cũng
thể hiện sự hỗn dung Tam giáo một cách sâu sắc.
Dù trước điện thờ Vǎn Xương Đế Quân, bàn thờ
Phật, hay bàn thờ Đức Thánh Trần th́ câu khấn
đầu tiên sẽ là: "Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát" hoặc
"Nam mô A di đà Phật". Tiếp đó là tụng kinh Phật,
hoặc lời khấn mong Đức Thành Trần phù hộ độ tŕ
hay lời ước nguyện của bản thân. Những cụ già
mặc áo nâu sồng tụng kinh, khấn vái; những người
đến tham quan cũng hương hoa nguyện cầu; Những
người đến lễ lạt thành tâm... Tất cả đều được
người dân xử sự một cách tự nhiên, ḥa thuận mà
không phân biệt đâu là Phật, là Đạo, là Nho. Tôn
giáo nào, thần thánh nào đem đến niềm tin tốt
đẹp vào cuộc sống th́ đều được người Việt Nam
thờ phụng. Đó chính là tâm linh của người Việt
Nam khi dung ḥa các tín ngưỡng, tôn giáo.
Đền Ngọc Sơn vẫn đứng đó, Tháp Bút vẫn đang viết
lên trời xanh, tất cả không chỉ là một quần thể
đẹp đẽ giữa ḷng Hà Nội, đó c̣n là thế giới tâm
linh, khẩu khí của con người Việt Nam xưa và
nay.
Trần Lưu
(Báo Vǎn nghệ trẻ)
Nguồn:
Báo Vietnam net |