Theo truyền
thuyết, ngôi chùa được coi như là một
thanh kiếm đâm xuống lưng con quái vật
mamazu, khiến nó không quẫy đuôi, gây ra
những trận động đất. Năm 1653, người ta
dựng thêm phần chùa, nối liền vào lan
can phía Bắc, nhô ra giữa cầu, từ đó
người địa phương gọi là Chùa Cầu.
Năm 1719,
chúa Nguyễn Phúc Chu thăm Hội An, đặt
tên cho chiếc cầu là Lai Viễn, với ư
nghĩa là "bạn phương xa đến".
Theo niên
đại được ghi lại ở xà nóc và văn bia c̣n
lại ở đầu cầu th́ chiếc cầu đă được dựng
lại vào năm 1817. Ngôi chùa có lẽ cũng
được dựng lại vào thời gian này.
Chùa được
trùng tu vào các năm 1817, 1865, 1915,
1986.
Chiếc cầu
dài khoảng 18 m, có mái che, vắt cong
qua lạch nước chảy ra sông Thu Bồn giáp
ranh giữa hai đường Nguyễn Thị Minh Khai
và Trần Phú.
Chùa Cầu là
một trong những di tích có kiến trúc khá
đặc biệt. Mái chùa lợp ngói âm dương che
kín cả cây cầu. Trên cửa chính của Chùa
Cầu có một tấm biển lớn chạm nổi 3 chữ
Hán là Lai Viễn Kiều. Chùa và cầu đều
bằng gỗ sơn son chạm trổ rất công phu,
mặt chùa quay về phía bờ sông. Hai đầu
cầu có tượng thú bằng gỗ đứng chầu, một
đầu là tượng chó, một đầu là tượng khỉ,
(có lẽ được xuất phát từ nghĩa cây cầu
xây từ năm thân, xong năm tuất). Tương
truyền đó là những con vật mà người Nhật
sùng bái thờ tự từ cổ xưa. Tuy gọi là
chùa nhưng bên trong không có tượng Phật.
Phần gian chính giữa (gọi là chùa) thờ
một tượng gỗ Bắc Đế Trấn Vơ - vị thần
bảo hộ xứ sở, ban niềm vui hạnh phúc cho
con người, thể hiện khát vọng thiêng
liêng mà con người muốn gửi gắm cùng
trời đất nhằm cầu mong mọi điều tốt đẹp.
Chùa Cầu
mang tính chất một ngôi chùa Hoa kiều. Ở
miền nam Việt Nam thường có các ngôi
chùa Hoa, thực chất là đền thờ các vị
thần hay nữ thần.
Có câu thơ
về Chùa Cầu:
Ai đi phố
Hội Chùa Cầu
Để thương
để nhớ để sầu cho ai
Để sầu cho
khách văng lai
Để thương
để nhớ cho ai chịu sầu.
H́nh Chùa
Cầu có trên tờ bạc 20.000 ngh́n đồng
bằng polyme của Việt Nam.
(Wikipedia)