Luang Prabang (Lào) - Thành phố cổ kính được lựa chọn nhiều nhất
trong năm
Luang Prabang là một thành phố của Lào có lịch sử hình thành từ năm
700 sau Công nguyên và năm 1995 đã được UNESCO công nhận là một di
sản văn hóa thế giới. Tuy chỉ là một thành phố nhỏ bé với vỏn vẹn
22.000 dân, Luang Prabang đang là một điểm du lịch quan trọng nhất
của Lào đối với du khách nước ngoài. Mới đây, Luang Prabang lọt vào
danh sách 10 thành phố được lựa chọn nhiều nhất năm 2007 do bạn đọc
tạp chí uy tín Leisure
Travel bình chọn.
Luang Prabang nằm ở phía Bắc miền Trung Lào, nơi hợp lưu những con
sông nhỏ với sông Mê Công, cách Viêng Chăn 425km về phía Bắc, bao
quanh bởi những đồi cây, vốn là thủ đô của đế chế Lan Xang, vương
quốc đầu tiên của Lào (1350 - 1545). Vào thế kỷ 16, mặc dù thủ đô
được chuyển đến Viêng Chăn, nhưng Luang Prabang vẫn bảo tồn được vị
thế của nó như là cái nôi của nền văn hóa đa dạng Lào. Luang Prabang
cũng là nơi bảo tồn di sản về nghệ thuật và kiến trúc: với hơn 30
cung điện tráng lệ, đa số được xây dựng từ thế kỷ 14; khoảng 40 ngôi
chùa cổ được xây dựng từ những triều đại khác nhau mà mỗi ngôi chùa
là một công trình văn hóa có giá trị nghệ thuật cao; hàng trăm ngôi
nhà cổ bằng gỗ được thiết kế theo phong cách riêng rất đẹp, được sắp
xếp trật tự dọc theo các dãy phố nhỏ dài tạo nên vẻ xinh xắn và tĩnh
mịch.
Ở Luang Prabang, các kiệt tác kiến trúc như Wat Xiengthong - điện
thờ hoàng gia cổ xưa được xây dựng vào năm 1560 và Wat May với những
mái ngói lợp dày 5 lớp, là hai trong nhiều lăng mộ tuyệt đẹp có
những đường nét kiến trúc và những chi tiết trang trí tuyệt vời. Wat
Xiengthong lại có những tác phẩm chạm khắc trên gỗ và trang trí rất
phong phú.
Một điểm khá nổi tiếng là chùa Wat Visounarath. Khi xưa chùa có rất
nhiều tượng Phật quý giá được cất giữ trong các ngôi tháp. Do thời
gian và sự tàn phá của thời tiết nên các ngôi tháp đã trở nên đổ nát,
những bức tượng phật đều đã được chuyển về cất giữ ở bảo tàng Hoàng
cung, trong đó có bức tượng Phật nổi tiếng bằng vàng không lồ Pra
Bang Buddha đã tồn tại ở đây suốt trong khoảng thời gian từ 1513 đến
1894.
Thắng cảnh khác nữa là Wat Vixum, được xây dựng năm 1513 và sau đó
được xây dựng lại vào năm 1898. Nó thờ bức tượng Phật lớn nhất Luang
Prabang. Trong cùng quần thể kiến trúc này còn có Ta Mak Mo nổi
tiếng vì kiến trúc hình bán cầu tuyệt vời. Tới đây, du khách có thể
leo lên 328 bậc thang của Phousi (khối đá đặt trên đỉnh chùa ở trung
tâm Luang Prabang). Những đài tưởng niệm tôn giáo ở đây rất nhỏ
nhưng hình dáng rất đẹp. Một trong những mái nhà của thành phố mà du
khách có thể nhìn thấy từ trên Phousi là lăng mộ hoàng gia ngày xưa
-hình thập tự đôi rất ấn tượng trong sự kết hợp giữa những chi tiết
kiến trúc khéo léo tinh vi của Lào và Pháp. Giờ đây, những lăng mộ
này đã trở thành viện bảo tàng với nhiều hiện vật quý.
Hằng năm, có khoảng trên dưới 100.000 lượt du khách nước ngoài đến
tham quan Luang Prabang, thuê kín các phòng của trên 100 khách sạn
và nhà nghỉ. Con số này sẽ tăng trong thời gian tới, đã tạo nên một
sức ép ngày càng lớn đối với khu trung tâm chỉ có 25 ha với 22.000
dân sinh sống. Trước tình hình này, chính phủ Lào đã triển khai kế
hoạch tổng thể tập trung bảo vệ những di tích lịch sử, quy hoạch
những khu đô thị mới và cảnh quan xung quanh, cải tạo 183 hồ nước có
phong cảnh thơ mộng. Để góp phần bảo vệ Luang Prabang cổ kính,
UNESCO và Liên hiệp châu Âu viện trợ 50 triệu USD (78,75 tỉ đồng
Việt Nam) để bảo vệ các di tích của Luang Prabang. Đồng thời, UNESCO
đã điều tra từng ngôi nhà ở Luang Prabang, xếp 642 địa chỉ vào danh
sách được bảo vệ và đề ra những quy định nghiêm ngặt sẽ trở thành
luật của Lào vào cuối năm nay về việc xác định những kiến trúc cổ
nào cần được trùng tu và kiểu dáng kiến trúc mới nào được xây dựng.
(Báo Cần thơ)