|
Singapore là một nước nhỏ với diện tích
647km2. Hiện nay dân số của Singapore chỉ khoảng 4,12 triệu
người, nhưng bao gồm nhiều dân tộc,trong đó có 77% là người Trung Hoa,
14% là người Mă Lai, 8% là người Ấn độ và 1% là người lai Âu Á và người
có nguồn gốc khác.Cư dân nguyên thủy của vùng đất này là người Mă Lai
nhưng kể từ khi Sir Stamford Raffles đến đây và thiết lập một trạm thông
thương buôn bán của người Anh, Singapore đă trở thành vùng đất có sức
thu hút mạnh với dân di cư và các thương gia. Những người này đến
Singapore từ tỉnh ở phía Nam Trung Quốc, Indonesia, Ấn Độ, Pakistan,
Ceylon và Trung Đông để mong t́m được một cuộc sống tốt đẹp hơn cho bản
thân và gia đ́nh họ. Việc kết hôn qua lại giữa các sắc dân đă diễn ra
nhiều năm nhưng mỗi nhóm chủng tộc ở Singapore vẫn giữ được bản sắc văn
hóa riêng của ḿnh đồng thời phát triển như một bộ phận không thể thiếu
của cộng đồng dân cư Singapore.
Hợp nhất trong đa dạng là triết lư phát
triển của thành phố quốc tế này. Mặc dù vị trí địa lư đóng góp một phần
trong sự thành công của Singapore, nhưng nhân tố chủ yếu của sự thành
công ở đây chính là con người. Dù không được ưu đăi về nguồn tài nguyên
thiên nhiên, nhưng sức mạnh của Singapore lại nằm ở tinh thần làm việc
cần cù, khả năng dễ thích nghi và đức tính kiên cường của người dân nơi
đây. Nhưng để huy động được sức mạnh của toàn thể dân tộc, ở mọi thời kỳ,
Chính phủ Singapore luôn thi hành chính sách dân tộc đúng đắn.
Trên mảnh đất Singapore nhỏ bé có nhiều
chủng tộc sinh sống, không có người bản địa, các chủng tộc khác nhau lại
sống co cụm riêng lẻ: người Mă Lai ở riêng một nơi, người Hoa sống tập
trung tại một địa điểm, người Ấn Độ sống riêng ở một khu. Trong người
Hoa th́ người Phúc Kiến ở một chỗ, người Quảng Đông sống ở một nơi,
người Khách Gia, Triều Châu, Hải Nam cũngowr thành một khu vực riêng, do
đó rất dễ xảy ra xung đột chủng tôc. Chính phủ Singapre chủ trương muốn
xă hội ổn định phải để cho những người khác chủng tộc gần gũi nhau. Chủ
trương này liên quan đến kế hoạch "cụm nhà ở". Khi xây dựng các khu nhà
ở Chính phủ tuyên bố một chính sách là: tại các khu dân cư số người Hoa
không được vượt quá 84%, người Mă lai không được vượt quá 22%, người Ấn
Độ không được vượt quá 10%, làm như vậy sẽ đảm bảo cho các khu vực dân
cư vừa có cả người Hoa, vừa có cả người Mă Lai, người Ấn Độ. Chính sách
của Chính Phủ đề ra mọi tộc người đều phải tuân theo bởi v́ Chính phủ
tuyên bố rằng làm nhà ở là đem lại lợi ích cho nhân dân, không phải làm
lợi riêng cho một nhóm chủng tộc nào. Biện pháp này của Chính Phủ đă
phân tán các khu dân cư chỉ tập trung ở một tộc người, khiến họ không có
điều kiện co cụm rồi tiến tới có ư đ̣ tách ra phá vỡ khối đoàn kết dân
tộc. Việc làm này c̣n tạo điều kiện cho các chủng tộc gần gũi ḥa đồng
với nhau. Sự giao lưu giữa các chủng tộc sẽ làm giảm bớt sự chênh lệch
về tŕnh độ và kinh tế giữa họ tiến tới sự ngang bằng nhau. Hơn nữa, cư
dân của các chủng tộc khác nhau lại có tín ngưỡng, tôn giáo khác nhau,
Chính phủ chủ trương mỗi tôn giáo đều có đền miếu của ḿnh, họ xây dựng
đền miều khác nhau ở khu dân cư. Chính sách này của Chính phủ làm cho
các tôn giáo không có cơ hội trở thành một thế lực chính trị. Và tôn
giáo hoạt động phân tán như vậy cũng thuận lợi cho sinh hoạt của cư dân.
|