CHNDTH là nước lớn thứ tư trên thế giới và có rất nhiều dạng
khí hậu và địa dư khác nhau. Phía đông, dọc theo bờ biển Hoàng Hải và
Đông Hải Trung Quốc là các b́nh nguyên phù sa với mật độ dân cư rất dày
đặc; dọc theo bờ Biển Đông (Trung Quốc gọi là Nam Hải) có nhiều núi non
và miền nam đặc trưng bởi đồi và các dăy núi thấp. Trong vùng trung tâm
của phía đông là các châu thổ của hai con sông chính Hoàng Hà và Dương
Tử. Những con sông lớn khác gồm có Tây Giang, Lan Thương Giang (Mê Kông),
Brahmaputra và Hắc Long Giang.
Phía tây phần lớn là các dăy núi, đáng lưu ư nhất là dăy Hy Mă Lạp
Sơn với đỉnh cao nhất của Trung Hoa cũng như của thế giới là đỉnh
Everest, và các cao nguyên ở vị trí cao mà có đặc tính khô cằn của sa
mạc như Takla-Makan và sa mạc Gobi. Do hạn hán kéo dài và có lẽ kỹ thuật
canh tác nông nghiệp nghèo nàn, các cơn băo cát thường xuyên xảy ra vào
mùa xuân ở Trung Quốc. Theo cơ quan Bảo vệ môi trường Trung Quốc, sa mạc
Gobi đang mở rộng và trở thành khởi nguồn của những cơn băo cát ảnh
hưởng đến Trung Quốc và các khu vực khác ở đông bắc Á như Đài Loan,
Triều Tiên và Nhật. Cát bụi từ đồng bằng phía bắc Trung Quốc c̣n t́m
thấy ở Bờ Tây nước Mỹ. Việc vứt chất thải tiêu dùng cũng như chất thải
công nghiệp bừa băi vào các con sông, việc sử dụng tài nguyên nước không
hiệu quả cho tưới tiêu và tiêu dùng, việc xây dựng nhiều đập chứa nước,
cũng như vấn đề sói ṃn đất đai đang trở thành mối quan ngại trong quan
hệ giữa Trung Quốc với các nước láng giềng.