Di chỉ “Người Vượn Bắc Kinh”
nằm trên núi Long Cốt thôn Chu Khẩu Điếm khu Phòng Sơn cách
thành phố Bắc Kinh 48 Km về phía Tây Nam. Nơi đây thuộc khu vực
giao nhau giữa vùng núi và đồng bằng , phía đông nam là đồng
bằng lớn Hoa Bắc, phía tây bắc là vùng núi. Phần lớn các núi
gần Chu Khẩu Điếm là núi đá vôi, dưới tác dụng của thủy lực,
hình thành nhiều hang động thiên nhiên to nhỏ khác nhau. Trên núi
có một hang thiên nhiên dài khoảng 140 mét, thường gọi là “hang
người Vượn”. Năm 1929, lần đầu tiên phát hiện trong hang này có
di tích của loài người thời cổ, về sau hang này được gọi là
“địa điểm số một Chu Khẩu Điếm”.

Di chỉ Chu Khẩu Điếm
Di
chỉ Chu Khẩu Điếm là di chỉ thời kỳ đồ đá cũ quan trọng ở
vùng Hoa bắc TQ, trong đó nổi tiếng nhất là di chỉ người vượn
Bắc Kinh. Di chỉ này được các nhà khoa học Thụy Điển phát
hiện năm 1921, sau đó lại có nhiều nhà khoa học nổi tiếng tới
đây khai quật. Năm 1927 nhà khoa học Ca-na-đa đã tiến hành cuộc
khai quật chính thức tại di chỉ Chu Khẩu Điếm, phát hiện 3
chiếc răng người và chính thức mệnh danh là “Người vượn TQ
chủng Bắc kinh”, năm 1929 nhà khảo cổ TQ Bùi Văn Trung đã khai
quật ra “chiếc xương dọ người đầu tiên” của “Người vượn Bắc
Kinh”, gây chấn động thế giới.
Di chỉ Chu Khẩu Điếm trải
qua quá trình khai quật khi thì khảo sát khi thì gián đoạn
trong 80 năm, hiên nay, công tác khảo sát khoa học vẫn đang tiến
hành. Địa điểm số một đã khai quật hơn 40 mét, song vẫn chưa
khai quật đến một nửa phần chất đống trong hang. Người vượn
hóa thạch, các đồ dùng bằng đá, chủng loại những hóa thạch
động vật có vú có số lượng nhiều và vết tích sử dụng lửa
phong phú, không có di chỉ nào cùng thời kỳ có thể sánh được.
Việc phát hiện di tích
sử dụng lửa tại địa điểm số một của Chu Khẩu Điếm, đã đưa
lịch sử loài người về sử dụng lửa sớm hơn mấy trăm nghìn năm.
Trong di chỉ, phát hiện năm tầng tro lửa, ba nơi còn có đống tro
tàn và nhiều xương cốt bị đốt cháy, tầng tro tàn dày những
sáu mét. Những di tích này đã minh chứng rằng, người Vượn Bắc
Kinh không những biết sử dụng lửa mà còn biết cất giữ mồi
lửa.
Trong di chỉ còn khai
quật được mấy chục nghìn đồ dùng bằng đá, vật liệu để làm
ra chúng đều lấy từ xung quanh di chỉ, kích thước của phần lớn
các đồ dùng bằng đá ở đây nhỏ, hình dáng và chủng loại của
chúng rất nhiều, những đồ dùng bằng đá thời kỳ đầu đều thô
sơ, những thứ dùng để chặt để giã thường có địa vị quan
trọng. Đến thời kỳ giữa, những đồ đá trở nên nhỏ hơn, những
đồ đá dùng để làm dao, làm gươm phát triển rất nhanh. Đến
thời kỳ cuối, đồ đá trở nên càng nhỏ gọn hơn, dùi đá là thứ
đồ đá đặc biệt của thời kỳ đó.

Các đồ vật đã khai quật
đã chứng minh rằng, trong thời kỳ cách đây khoảng 700 nghìn đến
200 nghìn năm người Vượn Bắc Kinh đã sinh sống tại khu vực Chu
Khẩu Điếm, họ chủ yếu sống bằng nghề hái quả làm chính,
nghề đi săn làm phụ. Vào thời kỳ đầu cách đây 700 đến 400
nghìn năm, thời kỳ giữa cách đây 400 đến 300 nghìn năm, thời kỳ
cuối cách đây 300 đến 200 nghìn năm. Người Vượn Bắc Kinh là
loài người nguyên thủy trung gian từ người Vượn cổ cho đến
người có trí khôn, sự phát hiện này đã đóng vai trò hết sức
quan trọng đối với sinh vật học, lịch sử học và việc nghiên
cứu lịch sử phát triển của loài người.
Việc phát hiện người
Vượn Bắc Kinh và văn hóa của nó đã giải quyết cuộc tranh luận
của giới khoa về việc “người đứng thẳng ” là người hay là
vượn trong suốt ngót nửa thế kỷ kể từ thế kỷ thứ 19 khi
người Zhao Qua được phát hiện. Sự thật đã chứng minh, trong
thời kỳ bình minh của lịch sử loài người, các mặt từ hình
thái thể chất, tính chất văn hóa cho đến tổ chức xã hội
v,v... quả là đã từng có giai đoạn “người đứng thẳng”, họ là
thế hệ sau của “Nam Vượn”, và cũng là tổ tiên của của loài
người có trí khôn sau này. “Người đứng thẳng” nằm ở khâu trung
gian quan trọng trong trình tự tiến hóa từ vượn đến con người.
Cho đến nay, thể thái điển hình của “người đứng thẳng ” vẫn
là lấy người vượn Bắc Kinh Chu Khẩu Điếm làm tiêu chuẩn, di
chỉ Chu Khẩu Điếm vẫn là một di chỉ của loài người cùng thời
kỳ trên thế giới có tài liệu phong phú nhất, hệ thống nhất
và có giá trị nhất. Di chỉ người Bắc Kinh Chu Khẩu Điếm được
đưa vào “Danh sách di sản thế giới” vào tháng 12 năm 1987. Ủy
ban di sản thế giới đánh giá rằng: Công tác khảo sát khoa học
di chỉ “Người Bắc Kinh” Chu Khẩu Điếm vẫn đang trong quá trình
tiến hành. Cho đến nay, các nhà khoa học đã phát hiện di tích
Người Bắc Kinh thuộc người Vượn Trung Quốc, họ sinh sống vào
thời kỳ giữa đổi mới, đồng thời còn phát hiện đủ các loại
đồ dùng sinh hoạt, có cả di tích đi ngược thời gian của loài
người mới trong khoảng từ 18 nghìn đến 11 nghìn năm trước công
nguyên. Di chỉ Chu Khẩu Điếm không những là bằng chứng lịch sử
hiếm có về xã hội loài người trên nội địa châu Á của thời
viễn cổ, mà còn cho thấy tiến trình tiến hóa của loài người.
Nguồn: CRI Online
|