Đô Giang Yển là một công tŕnh hạ tầng thủy lợi được xây
dựng vào năm 256 trước Công nguyên trong thời Chiến Quốc trong lịch sử
Trung Hoa bởi nước Tần. Công tŕnh này nằm ở sông Mân Giang ở tỉnh Tứ
Xuyên, Trung Quốc, gần Thành Đô. Ngày nay công tŕnh này vẫn đang được
sử dụng và giúp tưới tiêu hơn 5300 km2 đất của khu vực này.
Trước khi được xây dựng
Đô Giang Yển
Lũ lụt hàng năm hoành hành gây hại cho người dân sống bên sông Mân
Giang. Viên quan nhà Tần là Lư Băng đă được phái tới Thành Đô làm khâm
sai, đă quyết định cho khảo sát khu vực sông này với một số cư dân địa
phương. Ông đă làm quen với thực địa địa mạo khu vực và ḍng chảy của
ḍng sông và đă t́m ra nguồn nước của con sông. Nước chảy từ Mân Sơn và
bắt đầu vào mùa Hè th́ chảy xuống Mân Giang gây hại cho khu vực này.
Kế hoạch xây dựng con đập
Lư Băng đă quyết định chia ḍng chảy con sông ra hai ḍng để khiến
cho một ḍng nước tiếp tục chảy theo ḍng b́nh thường của nó c̣n ḍng
kia chảy vào đồng ruộng của người dân. Nhưng đă có một vấn đề lớn. Ngọc
Lũy sơn (một đồi đá) đă cản lối đi đến Đồng bằng Thành Đô. Ông đă hạ
lệnh cắt một lối xuyên qua đồi này. Nhưng đá của đồi này quá cứng nên
không đào được. Do đó ông đă hạ lệnh chất củi và cỏ lên trên đá và đốt,
sau đó tưới nước lạnh lên. Việc thay đổi nhiệt độ này khiến đá nứt ra và
họ đă có thể đào được đá. Công việc này mất 7 năm và cuối cùng họ đă đào
được một lối xuyên qua đồi đến vùng đồng bằng với chiều rộng 20 m. Nông
dân ở đây gọi nó là Bảo B́nh Khẩu (cổ chai).