|
Nhắc đến kiến trúc truyền thống của Trung
Quốc, không thể không đề cập tới viên lâm Tô Châu. Trong câu tục
ngữ "Trời có thiên đàng, đất có Tô Hàng", Tô Châu được so với
thiên đường vì xưa nay Tô Châu nổi tiếng có nhiều khu vườn thanh
nhã.
 |
| Viên lâm Tô Châu. Ảnh:
Beijingcenter |
Nghệ thuật làm vườn của Trung Quốc có nguồn
gốc lịch sử gắn bó với nền nghệ thuật văn học và hội họa,
nhất là ảnh hưởng của nền văn học cổ điển cũng như hội họa
sơn thủy truyền thống. Trong quá trình phát triển, viên lâm từng
bước hình thành 2 hệ thống lớn: viên lâm hoàng gia và viên lâm
tư gia. Viên lâm hoàng gia tập trung ở vùng Bắc Kinh, còn viên lâm
tư gia thì tiêu biểu là Tô Châu. Do sự khác biệt về địa vị
chính trị, kinh tế và văn hóa cũng như điều kiện địa lý và
thiên nhiên, hai hệ thống này có độ chênh lệch rõ nét về quy mô,
bố cục, phong cách, màu sắc...
Ưu thế của viên lâm hoàng gia là hùng vĩ,
trang nghiêm và đường hoàng, chẳng hạn như Di Hòa Viên của Bắc
Kinh, sơn trang nghỉ mát Thừa Đức của Hà Bắc... Còn đặc điểm của
viên lâm Tô Châu là sắc xảo, tự do, tinh tế và trang nhă. Do viên
lâm Tô Châu lưu ý sự thống nhất hài hòa giữa văn hóa và nghệ
thuật, thời cuối phát triển của viên lâm hoàng gia cũng đã hấp
thụ nhiều thủ pháp của viên lâm tư gia về quan niệm nghệ thuật,
tư tưởng sáng tác, kỹ xảo kiến trúc và nội dung nhân văn.
Tại sao Tô Châu có thể trở thành xứ sở phát
triển nhất của viên lâm tư gia Trung Quốc? Tô Châu nằm ở vùng châu
thổ sông Trường Giang rất trù phú, nơi có khí hậu dễ chịu, giao
thông thuận tiện, ngay từ thời cổ đã là vùng có thương nghiệp
và văn hóa phát triển nhất. Ngày nay, tơ tằm và dệt thêu của
nơi này vẫn nổi tiếng thế giới.
Lịch sử của vườn viên lâm cổ điển Tô Châu có
thể tìm nguồn đến Viên Hựu của Chúa Ngô thời kỳ Xuân Thu vào
thế kỷ thứ 6 TCN. Viên lâm tư gia sớm nhất được ghi chép là
Bích Cương Viên của nhà Đông Tấn vào thế kỷ thứ 4.
 |
| Một góc nh́n trong viên lâm. (China
Broadcast) |
Thời nhà Minh và nhà Thanh (từ thế kỷ 14
đến đầu thế kỷ 20) là giai đoạn phát triển cực thịnh của nền
kinh tế và văn hóa phong kiến Tô Châu. Tô Châu trở thành khu vực
sầm uất nhất của Trung Quốc. Nghệ thuật làm vườn thăng hoa, xuất
hiện nhiều nhà nghệ thuật viên lâm, khiến hoạt động làm vườn
đạt tới một đỉnh cao. Tô Châu lúc đó có hơn 200 vườn viên lâm,
hiện nay chỉ còn giữ lại được vài chục vườn, trong đó 4 vườn
viên lâm cổ điển: Chuyết Chính Viên, Lưu Viên, Võng Sư Viên và
Hoàn Tú Sơn Trang với loại hình kiến trúc đầy đủ và được bảo
tồn hoàn chỉnh, đã phô diễn một cách hệ thống và toàn diện
nội dung trong các mặt bố cục, kết cấu, tạo hình, phong cách,
màu sắc cũng như tu bổ, gia cụ, bày đặt... của nghệ thuật kiến
trúc viên lâm thời cổ Tô Châu, đã phản ánh văn minh cư trú cao
của vùng Giang Nam trong thời kỳ này, thể hiện thành tựu nghệ
thuật cũng như trình độ khoa học kỹ thuật kiến trúc thành thị
thời đó. Chính vì vậy, năm 1997, 4 vườn viên lâm này đã được
đưa vào danh mục Di sản văn hóa thế giới của UNESCO.
Viên lâm Tô Châu có diện tích nhỏ, áp dụng
thủ pháp nghệ thuật không câu nệ và biến đổi khôn lường, với
tình tứ hoa chim nước non Trung Hoa, đã tô điểm núi giả, cây xanh,
sắp xếp đình đài lầu các cũng như đầm hồ cầu nhỏ trong một
không gian có hạn, và để lại cho con người một hiệu quả nghệ
thuật nhìn nhỏ thấy lớn.
(Theo China Broadcast)
Việt Báo (Theo_VnExpress.net)
|